rape, rape culture, sexual assault

RAPE LÀ GÌ. PHÂN BIỆT RAPE VÀ SEXUAL ASSAULT. RAPE CULTURE

Hiếp dâm là một vấn nạn ở nhiều nước trên thế giới trong đó có Việt Nam. Xem xét để biết liệu bạn có đang sống cùng văn hóa hiếp dâm hay không. Hãy cũng tìm hiểu về rape và rape culture ngay dưới đây.

rape, rape culture, sexual assault

RAPE LÀ GÌ

Đây là một từ tiếng anh. Có phiên âm là /ˈreɪp/. Rape (số nhiều rapes) có nghĩa là sự cưỡng dâm, chiếm đoạt.

Hiếp dâm, hãm hiếp, cưỡng hiếp hay giở trò đồi bại, giở trò cầm thú (từ hay dùng trong báo chí). Đây là hành vi dùng vũ lực, đe doạ dùng vũ lực hoặc lợi dụng tình trạng không thể tự vệ được của nạn nhân hoặc thủ đoạn khác giao cấu với nạn nhân trái với ý muốn của họ.

Khác với hành vi hiếp dâm thiên về sử dụng bạo lực hay vũ lực. Cưỡng dâm là hành vi dùng mọi thủ đoạn khiến người lệ thuộc mình hoặc người đang ở trong tình trạng quẫn bách phải miễn cưỡng giao cấu.

SỰ KHÁC NHAU GIỮA RAPE VÀ SEXUAL ASSAULT

Hiếp dâm là một loại “tấn công tình dục” thường liên quan đến quan hệ tình dục hoặc các hình thức xâm nhập tình dục khác mà không có sự đồng ý.

“Hãm hiếp” là một loại tấn công tình dục và “tấn công tình dục” là một loạt các quan hệ tình dục.

Rape – hiếp dâm là một từ cùn và xúc động hơn. Sexual Assault – tấn công tình dục là từ bạn sẽ nghe từ cảnh sát, thẩm phán, thống kê. Tấn công tình dục bao gồm quấy rối, lạm dụng trẻ em, hãm hiếp, vv …Họ có thể hoán đổi cho hầu hết các trường hợp. Nhưng theo ý kiến ​​của tôi “hãm hiếp” là rất mạnh mẽ và đơn giản. Trong khi “tấn công tình dục” cảm thấy công khai hơn.

Tuy nhiên như tôi đã nói họ có thể hoán đổi cho nhau. Bạn có thể sử dụng cái nào bạn cảm thấy thoải mái hơn khi nói.

rape, rape culture, sexual assault

RAPE CULTURE – VĂN HÓA CƯỠNG HIẾP

Văn hóa cưỡng hiếp (Rape culture) là một thuật ngữ được tạo ra bởi các nhà nữ quyền ở Mỹ vào những năm 1970’s. Nó định nghĩa cách mà xã hội đang đổ lỗi cho nạn nhân bị tấn công tình dục. Và bình thường hóa hành vi tấn công tình dục của nam giới.

Nếu bạn còn đang băn khoăn, không biết mình có đang sống trong xã hội có tồn tại văn hóa cưỡng hiếp không. Hãy tự hỏi bản thân mỗi khi bạn nhìn hoặc nghe thấy điều này trong cuộc sống hàng ngày:

Xem thêm: yaoi là gì?

  • Các chuẩn mực giới cứng nhắc đang hạn chế những phương thức biểu hiện có thể mâu thuẫn hoặc đi ngược lại với mối quan hệ dị tính.

    Và kết quả là, những người không xác định giới, những người đang đấu tranh cho sự mở rộng định nghĩa về giới (không chỉ có nam và nữ), và những người không tuân thủ các chuẩn mực khác phải đối mặt với tỷ lệ bạo lực cao.

  • Con gái được dạy rằng bạo lực là một biểu hiện của sự lãng mạn.

    Rằng khi một chàng trai đánh cô ấy, túm tóc cô ấy, hoặc gọi tên cô ấy, chỉ bởi vì anh ta thích cô. Và bởi vì con trai thì luôn như vậy.

  • Phụ nữ thường được kỳ vọng phải lịch sự đón nhận sự quấy nhiễu, xúc phạm hay sự quấy rối tình dục thường xuyên.

    Mặc dù những nhận xét này đôi khi là không chân thành và không phù hợp. Nhưng chúng là một phần của nền văn hóa củng cố sự thống trị của nam giới dị tính trong hầu hết mọi không gian xã hội.

  • Mọi người thường được dạy làm sao để tránh bị cưỡng hiếp.

    Nhưng không được dạy rằng họ không nên đi cưỡng hiếp. Thay vì cố gắng để ngăn chặn hành vi đó xảy ra. Nạn nhân và những người sống sót bị đổ lỗi cho việc bị tấn công. Nó không chỉ là việc làm sai lệch trách nhiệm. Mà còn không có hiệu quả trong việc giảm tỷ lệ hiếp dâm của Mỹ.

  • Để đảm bảo rằng phụ nữ không bị hãm hiếp.

    Có cả một ngành công nghiệp về các loại còi báo động, các phần mềm điện thoại và các loại vũ khí phòng thân khác nhau. Bằng cách khiến cho nạn nhân phải chịu trách nhiệm về việc bị tấn công. Thì thực tế, vấn đề hiếp dâm không bao giờ được giải quyết.

  • Những số liệu về quấy rối và tấn công được coi như quy chuẩn xã hội.

    Rằng: cứ 1 trong 4 phụ nữ đang tuổi phát triển, 1 trong 6 phụ nữ trưởng thành, 1 trong 33 nam giới là nạn nhân của tấn công tình dục. Số liệu này thậm chí còn xuất hiện cao hơn ở những phụ nữ chuyển giới. Với 1 trong 3 nữ chuyển giới và 1 trong 6 nam chuyển giới bị tấn công tình dục.

  • Những người đàn ông trẻ được khen ngợi về hành vi hãm hiếp.

    Đã từng xảy ra ở Trường đại học Yale, Central Florida và St.Mary. Điều này phản án việc bình thường hóa hành vi hiếp dâm. Cho thấy xu hướng văn hóa cho phép những hành vi như vậy. Miễn là người phạm tội thừa nhận một số tội.

  • Cưỡng hiếp thường được coi hiếm khi xảy ra và chỉ xảy ra với phụ nữ.

    Cho dù các bằng chứng thống kê đã bác bỏ điều này. Quan niệm sai lầm này chỉ càng hạ thấp và loại bỏ những người có nhận dạng không thuộc nhị phân giới (chỉ có nam và nữ). Đồng thời hạ thấp sự nghiêm trọng của những vụ việc mà đối tượng bị tấn công là nam giới.

  • Mọi người tin rằng, hiếp dâm là một phương pháp khắc phục để chữa đồng tính.

    Suy nghĩ này ngụy biện cho hành vi hiếp dâm bằng việc biến các hành vi phi dị tính thành tội ác.

  • Nạn nhân của hiếp dâm thường bị nghi ngờ và bị đổ lỗi cho việc bị tấn công.

    Phản ứng này được xem như là hình thức nhiễu thông tin để ủng hộ kẻ tấn công. Nó khiến nạn nhân tự nghi ngờ nhận thức, trí nhớ và sự tỉnh táo của chính họ.

  • Bị cáo buộc cưỡng hiếp còn tồi tệ hơn việc bị hãm hiếp.

    Bởi cáo buộc đó có thể hủy hoại cuộc đời của một con người. Một lần nữa, tư tưởng này truyền bá văn hóa hiếp dâm. Bằng cách gợi sự cảm thông với thủ phạm và đổ lỗi cho nạn nhân bị tấn công.

THỰC TRẠNG Ở VIỆT NAM

Việt Nam cũng là một trong những quốc gia trên thế giới có vấn nạn về hiếp dâm. Đặc biệt là đối với trẻ em. Có nhiều nguyên nhân dẫn đến các tội xâm phạm tình dục trẻ em diễn biến phức tạp. Trong đó nguyên nhân cơ bản, cốt lõi nhất là do gia đình thiếu quan tâm, buông lỏng quản lý, giáo dục, định hướng lối sống cho trẻ. Mạng internet công nghệ số phát triển mạnh nhưng khả năng quản lý, ngăn chặn các thông tin tiêu cực (web sex, thông tin khiêu dâm, kích dục…) trên mạng của cơ quan chức năng còn hạn chế.

Hi vọng một ngày không xa, thế giới sẽ xóa bỏ được nạn hiếp dâm. Rape và Sexual Assault sẽ không còn được nhắc đến.

 

 

No Responses

Write a response