HomeKiến thức xã hội

Cố nhân là gì? Xin gọi nhau hai tiếng thân thương

Cố nhân là gì? Xin gọi nhau hai tiếng thân thương
Like Tweet Pin it Share Share Email

Bỗng một ngày xa lạ, ta gặp lại người trên con đường xưa cũ. Nghẹn lòng buông lơi hai tiếng “cố nhân” đã từng. Người hỏi ta “cố nhân là gì?”. Ta chẳng thể trả lời bằng trái tim nghẹn ngào.

Cố nhân là gì? Xin gọi nhau hai tiếng thân thương

Cố nhân là gì?

Theo Wikipedia, cố nhân là bạn cũ hay người yêu cũ đã lâu không gặp cũng như không còn liên lạc.

Cố nhân là một từ Hán Việt. Cấu tạo bởi 2 từ cố và nhân.

Cố có nghĩa là cũ, đã qua, đã trở thành quá khứ. Nhân ở đây có nghĩa là người. Có thể hiểu cố nhân nghĩa là người cũ. Mà người cũ là người bạn, người yêu ta đã quen từ rất lâu. Nhưng đã chia xa, đã lâu không gặp và không còn liên lạc gì.
Ở một mức nào đó, cố nhân mang tình nghĩa sâu đậm với chủ thể trữ tình.

tri kỉ với cố nhân

Cách dùng từ cố nhân

Khái niệm cố nhân là gì, dù dễ hiểu nhưng chưa chắc dễ dùng.

Đối với mỗi điển tích, điển cố, cách dùng từ cũng không được quá bừa bãi. Ví như từ cố nhân, không phải cứ là bạn cũ lâu ngày không gặp là cố nhân. Bởi nó còn được xác định dựa trên tình cảm của hai nhân vật. Có thể đó là người bạn tri kỉ đã cách xa lâu ngày. Cũng có thể đó là người từng thương sâu nặng đã dừng liên lạc rất lâu rồi.

Từ cố ở đây không chỉ có nghĩa là cũ. Mà nó còn mang theo hàm ý một tình cảm đã cũ nhưng sâu nặng. Chính vì vậy người dùng cần hiểu rõ để không làm mất đi vẻ thi vị của từ ngữ.

Cố nhân là gì? Xin gọi nhau hai tiếng thân thương

Luận về cố nhân là gì

Cố nhân cũng bắt nguồn từ tri kỉ, từ người thương. Sống trên cuộc đời, để một người đến bên ta đem theo tình cảm sâu đậm một thời gian rồi rời đi há chẳng phải toàn nuối tiếc. Ai lại muốn dùng hai từ cố nhân để hình dung lại nỗi đau một thời.

Tri kỉ là người bạn bên ta khi buồn cũng như vui. Là người cùng ta trải qua những năm tháng nhọc nhằn cũng như quãng thời gian tươi đẹp nhất. Thế nhưng mấy tri kỉ có thể đi cùng ta lâu dài.

Và liệu rằng mọi người có xác định đúng ai là người sâu nặng với mình. Hay chỉ là sống trong vọng tưởng rồi ôm những mơ hồ về sau.

Nếu đã chẳng phải tri kỉ, há thành được cố nhân.

Cố nhân là gì? Xin gọi nhau hai tiếng thân thương

Tri kỉ chẳng phải là người giành của ta vài cái giận hờn tuổi trẻ. Mà là người dù ta có trẻ con cỡ nào cũng sẵn sàng không rời đi. Thế nhưng đến một ngày kia, sự đời đổi khác, vì lý do này hay lý do khác, chúng ta đành lòng phải chia xa. Ta sẽ chẳng thể chờ đợi sự vỗ về của tri kỉ. Tri kỉ cũng chẳng còn bên cạnh ta mãi.
Cho đến mãi về sau, khi gặp lại, người vẫn làm lòng ta xao xuyến. Bởi lẽ, dù bản thân tri kỉ có rời đi, nhưng tấm chân tình vẫn còn mãi quanh ta.

Bao lần gặp gỡ rồi chia xa, kỉ niệm vẫn còn mãi trong tim. Tình yêu thương ngày cũ ấy đã bị lãng quên nhưng chưa hề sứt mẻ.

Thơ cố nhân

Cố Nhân

Tác giả: Nguyên Phong

“Giang hồ

biệt …

khách ly hương

Bồi hồi trở lại

tìm

đường phố xưa

Hàng sao

hoa rụng mấy mùa

Cổng trường bối rối ai vừa tay ai

Ừ thì

đá nát vàng phai

Mình đi không hẹn ai hoài chờ trông?

Cầm như

lạc giữa đám đông

Dù tìm lại được … má hồng cũng phai

Năm năm

tháng tháng

ngày ngày

Tang bồng phỉ chí thân trai hải hồ

Ngỡ ngàng

ta nhớ thương ta

Ôi người qua lại

ai là

cố nhân”

Ôn cố tri tân: Cố tri là gì

Cố tri trong ôn cố tri tân.

Ôn tức là nghĩ lại, ôn lại

Cố tức là xưa cổ hay cũng có nghĩa là anh hung, người tài

Tri thức biết ơn, ghi nhận

Tân tức thời mới, hiện đại, tương lai

Ôn cố tri tân nghĩa là tri ân những chuyện cũ là cách nhìn nhận tương lai. Bởi phải có cũ thì mới có mới. Việc làm ở hiện tại là nhờ có việc làm ở quá khứ mà thành. Ôn cố tri tân cũng như một cách ghi nhớ công ơn ngày trước, uống nước nhớ nguồn.

Ôn cố tri tân cũng chính là một danh ngôn trích từ sách Luận Ngữ của Ngo giáo.

Cố nhân là gì? Xin gọi nhau hai tiếng thân thương

Cố hương là gì

Cố hương nghĩa là quê cũ, nơi đã cách xa từ lâu. Khi nghĩ về cố hương, con người luôn đau đáu một niềm thương nhớ. Cũng như bài thơ tính dạ tứ của Lý Bạch.

Tĩnh dạ tứ

Sàng tiền minh nguyệt quang,

Nghi thị địa thượng sương.

Cử đầu vọng minh nguyệt,

Đê đầu tư cố hương.

Dịch nghĩa

Đầu tường trăng sáng soi,

Ngỡ là sương trên mặt đất.

Ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng,

Cúi đầu lại thấy nhớ quê nhà.

Cố nhân là gì? Để đến cuối cùng, dù là cố hương hay cố nhân, đều là điều nuối tiếc với muôn vàn thương nhớ. Nếu còn mặn nồng xin đừng chia xa.

 

 

Comments (0)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *